“Chúng tôi chưa làm tốt công việc” - Quan điểm của một chuyên gia giải phẫu bệnh về vấn đề điều trị đích ung thư phổi
Bài thuyết trình đề cập đến thử nghiệm lâm sàng sử dụng osimertinib bổ trợ ở những bệnh nhân ung thư phổi tiến triển cục bộ có đột biến gen EGFR, kết quả là có sự cải thiện lớn về khả năng sống không bệnh ở những người dùng osimertinib so với giả dược sau khi hóa - xạ trị đồng thời.
Theo ông Mark Kris, thử nghiệm này còn đặt ra một vấn đề khác, đó là nhu cầu xác định kiểu gen toàn diện, tốt nhất bằng giải trình tự gen thế hệ mới (next-generation sequencing – NGS) tại thời điểm chẩn đoán cho những bệnh nhân nghi ngờ ung thư phổi. Sự thật là khi bệnh được phát hiện, việc phân giai đoạn thường chưa hoàn thành, và hiện nay hầu như luôn có xu hướng sử dụng điều trị đích cho bệnh nhân ở mọi giai đoạn. Mặt khác, cần việc cân nhắc phác đồ điều trị cho bệnh nhân dựa trên đặc điểm di truyền: những bệnh nhân có bất thường di truyền liên quan đến thuốc điều trị đích (như đột biến EGFR hay ALK) thường hưởng lợi hơn từ các thuốc điều trị đích nhưng không nên sử dụng liệu pháp miễn dịch thông thường (ví dụ trong nhãn phê duyệt nivolumab ở Hoa Kỳ có khuyến cáo không nên sử dụng thuốc miễn dịch này và hóa trị liệu tân bổ trợ cho những người đã biết có đột biến EGFR hoặc ALK).
(Nguồn: Wu J., and Lin Z. (2022). Non-small cell lung cancer targeted therapy: drugs and mechanisms of drug resistance. International journal of molecular sciences, 23(23), 15056)
Từ đó, với tư cách là chuyên gia giải phẫu bệnh, ông cho rằng ông và các đồng nghiệp chưa làm tốt công việc của mình. Việc lấy đủ mô để kiểm tra chẩn đoán mô bệnh học, xét nghiệm hóa mô miễn dịch và các xét nghiệm bổ sung như PD-L1, ALK và xét nghiệm gen đều cần thiết cho hỗ trợ điều trị. Điều đó đồng nghĩa với việc các bác sỹ ung bướu khi làm sinh thiết vui lòng lấy đủ lượng mẫu cho các nhà giải phẫu bệnh làm đủ các xét nghiệm giải phẫu bệnh phân tử hoàn chỉnh của khối u, từ đó đưa ra thông tin đầy đủ nhất để các bác sỹ lâm sàng có những lựa chọn phương pháp điều trị tốt nhất. “Chúng tôi đã chưa làm tốt công việc này và chúng tôi cần phải làm việc chăm chỉ để làm việc với các đồng nghiệp của mình và kêu gọi mọi người cùng chung chí hướng thực hiện việc này”.
Ông cũng đưa ra ý kiến về poster của nhóm nghiên cứu mà ông tham gia, “Preliminary results of the Lung Cancer Mutation Consortium LCMC4 evaluation of actionable drivers in early stage lung cancer (LEADER) screening trial” (https://ascopubs.org/doi/10.1200/JCO.2024.42.16_suppl.8068). Đây là một thử nghiệm nhằm thực hiện xét nghiệm phân tử toàn diện tại thời điểm chẩn đoán ở những bệnh nhân có thể phẫu thuật. Kết quả là tỷ lệ đột biến định hướng (driver mutations) rất cao cần được giải quyết bằng cách này hay cách khác, những đột biến này được tìm thấy trong mẫu mô chứ không phải trong máu. Vì vậy, mô ung thư vẫn thực sự cần thiết cho giải phẫu bệnh phân tử. Nếu chỉ dựa vào xét nghiệm máu (sinh thiết lỏng) mà không có mô, kết quả đã bỏ lỡ đột biến định hướng trong hơn 80% trường hợp (kết quả dương tính sẽ có ích, nhưng kết quả âm tính sẽ chưa đủ để bác sỹ lâm sàng lựa chọn phương án điều trị).
Toàn văn bài phát biểu của ông Mark Kris được đăng tải trên website của Medscape (https://www.medscape.com/viewarticle/weve-not-done-good-job-treating-and-targeted-therapy-2024a1000e6l)